TƯ VẤN DU HỌC > >
Đất nướcTrung Quốc Email Bản in

Các trường ở Tứ Xuyên và Trùng Khánh

(04 Oct 2011 17:06:12)

 

 

Đại học Bưu điện Trùng Khánh

Đại học giao thông Tây Nam

Đại học Thành Đô

Đại học công nghệ Trùng Khánh

Trường Đại học Trùng Khánh

Trường Đại học Tứ Xuyên

 

Giới thiệu tỉnh Tứ Xuyên

Lãnh thổ của tỉnh và các khu tự quản của nó là chiếc nôi của các nền văn minh địa phương có một không hai mà có thể tìm ngược về ít nhất là Thế kỷ thứ 15 trước công nguyên (vài năm sau thời Nhà Thương). Bắt đầu từ thế kỷ 9 trước công nguyên, Thục Quốc (ngày nay là Thành Đô) và Ba Quốc (ngày nay là thành phố Trùng Khánh) nhập lại thành các trung tâm quản trị và văn hóa mà hai vương quốc kình chống nhau được thành lập.

 

Sự tồn tại của Thục Quốc không được biết đến cho đến khi có cuộc khám phá khảo cổ năm 1986 ở một ngôi làng nhỏ tên Tam Tinh Đôi ở địa cấp thị Quảng Nguyên. Người ta tin rằng đó là một thành phố cổ của Thục Quốc, cuộc khai quật đã cho nhiều thông tin khảo cổ vô giá.

 

Mặc dù Nhà Tần đã đến tàn phá văn minh của Thục Quốc và Ba Quốc, nền văn hóa của hai tiểu quốc vẫn được bảo tồn và còn được người dân Tứ Xuyên thừa hưởng cho đến ngày nay. Triều đình nhà Tần cũng tăng tốc các tiến bộ nông nghiệp và kỹ thuật của Tứ Xuyên sánh ngang hàng với vùng Thung lũng Hoàng Hà. Hệ thống tưới tiêu Đô Giang Yển được xây dựng vào thế kỷ 3 trước công nguyên dưới sự giám sát của Lý Băng là biểu tượng của hiện đại hóa trong thời kỳ đó. Nó gồm có một loạt nhiều đập và làm đổi hướng dòng chãy của Mân Giang, một nhánh sông chính của Dương Tử Giang, đến các cánh đồng và giảm bớt sự thiệt hại của các trận lũ muà. Việc xây dựng này và nhiều công trình khác nhau đã gia tăng rất lớn thu hoạch nông sản trong khu vực mà như thế trở thành nguồn cung cấp dự trữ lương thực và nhân lực cho việc thống nhất Trung Hoa của nhà Tần.

 

Có rất nhiều loại mỏ quặng ở đây. Thêm vào sự nổi bật của nó, khu vực này cũng nằm trên con đường buôn bán từ vùng Thung lũng Hoàng Hà đến các nước ngoài ở phía tây nam, đặc biệt là Ấn Độ.

 

Tầm quan trọng về quân sự xứng hợp với các giá trị nông nghiệp và giao thương. Vì vùng này thật sự là một cái lòng chảo và vây quanh bởi dãy núi Himalayas về phía tây, dãy núi Tần Lĩnh về phía bắc, và các vùng núi đồi của Vân Nam về hướng nam, khí hậu thì thường có sương mù dày đặc. Vì sông Dương Tử chảy qua lòng chảo và như thế khu vực này là phần cao của dòng chảy so với các vùng phía đông của Trung Hoa, thủy quân có thể dễ dàng thả theo dòng xuống phía dưới. Thế nên vùng này từng là các căn cứ của nhiều nhóm quân phiệt có tham vọng và người tị nạn lẫn trốn các chính quyền của Trung Hoa suốt chiều dài lịch sử. Một vài chính thể độc lập được thiết lập; nổi bật nhất là Thục Hán thời Tam Quốc. Nhà Tấn xâm chiếm và thôn tính Thục Hán trước tiên khi thực hiện việc thống nhất. Trong suốt thời Nhà Đường, vùng này là tiền tuyến chống Tây Tạng.

 

Nhà Nam Tống (960-1279) thiết lập phòng thủ điều hợp chống lại Nhà Nguyên Mông Cổ tại Tứ Xuyên và Tương Dương. Hàng rào phòng thủ cuối cùng bị phá vở sau khi quân Nguyên sử dụng súng và thuốc nổ đầu tiên trong lịch sử trong cuộc bao vây Tương Dương sáu năm. Khí hậu có sương mù đã ngăn cản quân đội Nhật Bản dội bom chính xác xuống vùng lòng chảo và thành phố Trùng Khánh nơi mà chính phủ Trung Hoa Dân Quốc di chuyển thủ đô của mình đến đó trong Đệ nhị Thế chiến.

 

Biên giới của Tứ Xuyên vẫn giữ nguyên như vậy khoảng 500 năm. Điều này thay đổi khi thành phố Trùng Khánh cũng như các thị trấn xung quang là Phù Lăng và Vạn Châu được nhập lại thành khu hành chính mới là Thành phố Trực thuộc Trung Ương Trùng Khánh. Khu hành chính mới được thành lập là nỗ lực ban đầu của Trung Hoa để phát triển các vùng phía tây cũng như điều hợp tái định cư dân tị nạn từ kế hoạch Đập Tam Khẩu.

 

Địa lý

 

Vùng này nằm trong Lòng chảo Tứ Xuyên và bị vây quanh bởi dãy núi Himalayas về phía tây, dãy núi Tần Lĩnh về phía bắc, và các vùng núi đồi của Vân Nam về hướng nam. Sông Dương Tử chảy qua lòng chảo và như vậy nó là thượng nguồn đối với các vùng phía đông của Trung Hoa. Sông Mân Giang ở trung tâm Tứ Xuyên là một nhánh của thượng nguồn Sông Dương Tử mà nó nhập vào tại Nghi Tân.

 

Khí hậu thường có sương mù dày đặc. Có những thành phố bị ô nhiểm đôi chút và ít khi có ngày nắng.

 

Các tỉnh bao quanh: Trùng Khánh, Khu tự trị Tây Tạng, Thanh Hải, Cam Túc, Thiểm Tây, Quí Châu và Vân Nam.

 

Kinh tế

 

Thủ đô của Tứ Xuyên, Thành Đô

 

Nông nghiệp

 

Tứ Xuyên từ xưa đã có tiếng là "Tỉnh giàu có". Đây là một trong những nơi sản xuất nông nghiệp chính của Trung Quốc. Sản lượng ngũ cốc gồm lúa gạo và lúa mì của Tứ Xuyên đứng hàng đầu toàn Trung Quốc năm 1999. Thu hoạch từ các loại cam chanh, mía đường, khoai lang, lê và hạt cải dầu cũng đáng kể. Tứ Xuyên còn sản xuất lượng thịt lợn lớn nhất trong tất cả các tỉnh và đứng thứ nhì về sản lượng nong tằm tại Trung Quốc năm 1999.

 

Khoáng sản

 

Tứ Xuyên là một tỉnh giàu tài nguyên khoáng sản. Tỉnh có hơn 132 loại khoáng sản có tiềm năng với trữ lượng của 11 loại; Trong số đó Tứ Xuyên có trữ lượng vanadium, titanium, và lithium lớn nhất Trung Quốc. Riêng tỉnh Tứ Xuyên đã có trữ lượng 13,3% quặng sắt, 93% quặng titanium, 69% vanadium, 83% cobalt của toàn quốc. 

 

Công nghiệp

 

Tứ Xuyên là một trong các vùng kỹ nghệ chính của Trung Quốc. Ngoài kỹ nghệ nặng như than, năng lượng, và sắt thép, tỉnh đã thiết lập được một ngành sản xuất nhẹ gồm vật liệu xây dựng, làm gỗ, thực phẩm và dệt lụa.

Thành Đô và Mân Giang là trung tâm sản xuất hàng dệt may và đồ điện tử. Đức Dương, Phàn Chi Hoa, và Nghi Tân là trung tâm sản xuất cơ khí, kỹ nghệ luyện kim và rượu (theo thứ tự). Sản lượng rượu Tứ Xuyên chiếm 21,9% tổng sản lượng toàn quốc vào năm 2000.

 

Công nghệ cao

 

Những bước tiến kinh tế vĩ đại đã góp phần phát triển Tứ Xuyên nhanh chóng thành một trung tâm công nghệ cao hiện đại qua nhiều cách như khuyến khích đầu tư trong và ngoài nước trong ngành điện tử và công nghệ thông tin (như nhu liệu), máy móc và luyện kim (bao gồm xe hơi), thủy điện, dược phẩm, lương thực và giải khát. Công nghệ chế tạo xe hơi là một ngành quan trọng nắm chủ chốt của công nghệ chế tạo máy móc tại Tứ Xuyên. Đa số các công ty sản xuất xe hơi có trụ sở ở Thành Đô, Mân Giang, Nam Sung, và Lô Châu [2]. Các ngành kỹ nghệ quan trọng khác tại Tứ Xuyên còn có kỹ nghệ không gian và quốc phòng. Một số hỏa tiễn của Trung Quốc (Hỏa tiển Trường Chinh) và vệ tinh nhân tạo đã được phóng từ Trung tâm Phóng Vệ tinh Tây Xương nằm trong thành phố Tây Xương.

 

Thu nhập

 

Tổng sản phẩm nội địa của Tứ Xuyên trong năm 2004 là khoảng 655,6 tỉ Nhân dân Tệ ($81.33 tỉ đô la), tức bình quân đầu người là 6.270 Nhân dân Tệ (757 USD). Năm 2005, lợi tức đầu người ở vùng nông thôn tăng đến 2.800 tệ (US$350), tức là tăng 8,6% so với năm trước. Lợi tức tính theo đầu người của dân thành thị là 8.386 tệ (US$1.048), tăng 8,8% so với năm trước

 

Du lịch

 

Ngoài ra những cảnh quan đẹp và giàu di tích lịch sử cũng đã làm tỉnh này trở thành một trung tâm du lịch chính.

Đập Tam Khẩu, đập lớn nhất xưa nay, đang được xây cất trên Sông Dương Tử trong tỉnh Hồ Bắc lân cận hầu để kiểm soát lụt lội ở vùng Lòng chảo Tứ Xuyên, tỉnh Vân Nam kế cạnh, cùng hạ nguồn. Kế hoạch này được nhiều người hoan nghênh như một nỗ lực của Trung Quốc thay đổi chính sách để dùng năng lượng tái tạo (renewable energy) và phát triển các trung tâm thương mại và kỹ nghệ quốc nội; nhưng ngược lại cũng có người chỉ trích việc xây đập vì hậu quả gây thiệt hại như nông dân trong vùng phải xiêu tán, tiêu hủy các di tích khảo cổ và xâm hại hệ sinh thái.

Nhân khẩu

Đa số dân chúng là người Hán, họ sống khắp nơi trong toàn tỉnh. Người dân thiểu số đáng kể là người Tây Tạng, người Lô Lô, người Khương và người Nạp Tây sống trong phần phía tây.

Văn Hoá

  • Thực phẩm Tứ Xuyên
  • Âm nhạc Tứ Xuyên

Đền tưởng niệm Lý Bạch, được xây tại nơi sinh của ông là thị trấn Trọng Ba thuộc phía bắc Huyện Giang Du trong tỉnh Tứ Xuyên, là một viện bảo tàng tưởng niệm Lý Bạch, một thi sĩ thời Nhà Đường (618-907). Nó được bắt đầu xây dựng vào năm 1962 nhân dịp lễ kỷ niệm 1.200 năm ngày ông mất, hoàn thành năm 1981 và mở cửa cho công chúng vào tháng 10 năm 1982. Đền tưởng niệm được xây theo lối kiến trúc hoa viên cổ thời nhà Đường.

 

Ngôn ngữ

 

Hầu như có đủ các loại tiếng Trung Hoa được nói tại Tứ Xuyên, bao gồm tiếng Thành Đô ở thủ phủ tỉnh thuộc chi hệ tiếng Quan Thoại tây nam cuả nhóm tiếng Quan Thoại, và vì thế rất giống tiếng cuả các tỉnh lân cận như Vân Nam, Quí Châu cũng như thành phố Trùng Khánh.

Các khu tự trị ở miền tây Tứ Xuyên có đa số người Tây Tạng sinh sống. Họ nói các ngôn ngữ thuộc nhóm tiếng Tây Tạng như Kham và Amdo. Người Khương tộc và các dân tộc có liên hệ nói các ngôn ngữ Khương tộc, đây cũng là một nhánh cuả hệ ngôn ngữ Tạng Miến. Người Lô Lô ở khu tự trị Lương Sơn thuộc miền nam Tứ Xuyên nói tiếng Lô Lô là ngôn ngữ có quan hệ gần gũi với tiếng Miến Điện.

 

Giới thiệu tỉnh Trùng Khánh

 

Trùng Khánh là thành phố trực thuộc trung ương cộng hòa Nhân dân Trung Quốc, với dân số 32 triệu người. Trùng Khánh trước đây thuộc tỉnh Tứ Xuyên, sau này được tách ra.

 

 

Lịch sử

 

Khi quân khởi nghĩa áp đảo nhà Minh vào năm 1627 đến 1645, Trùng Khánh đã bị chiếm giữ, là một phần của tỉnh Tứ Xuyên ngày nay.


Quan hệ thông thương với nước ngoài ở Trung Quốc mở cửa đầu tiên ở Trùng Khánh vào năm 1891. Từ năm 1929 trở đi, Trùng Khánh trở thành thành phố thuộc trung ương, tuy nhiên cố đô của Tưởng Giới Thạch đã bị ném bom trong suốt cuộc chiến tranh Trung-Nhật lần thứ hai bởi quân Nhật Bản. Rất nhiều người thoát chết nhờ vành đai quân sự được tổ chức rất chặt chẽ trên những dãy núi bao quanh Trùng Khánh. Trong chiến tranh thế giới thứ hai, phần lớn nhà máy công nghiệp và các trường đại học từ miền đông Trung Quốc được di dời đến đây.

 

 

Vị trí địa lý, kinh tế

 

Hồ Bắc, Hồ Nam, Quý Châu, Tứ Xuyên và Thiểm Tây là các tỉnh ráp gianh Trùng Khánh. Kinh tế Trùng Khánh có một sự phát triển vượt bậc, là thành phố có tốc độ phát triển thứ ba Trung Quốc. Chỉ số GDP năm 2007 là 411,18 tỉ Yuan, tốc độ phát triển hàng năm là 15%. Tuy nhiên, GDP theo đầu người lại thấp hơn so với chỉ số bình quân trong nước, 14.622 Yuan một người.

 

 

Giao thông vận tải

 

Là cảng nội địa lớn nhất miền tây Trung Quốc, nó được nối với miền đông qua con sông Dương Tử.

Trùng Khánh có tuyến đường sắt tới Chengdu tỉnh Tứ Xuyên, Guiyang thuộc tỉnh Quý Châu, thành phố Xiangfan tỉnh Hồ Bắc và thị trấn Huaihua tỉnh Hồ Nam.

Sân bay quốc tế Jiangbei vận chuyển khoảng 10 triệu hành khách vào năm ngoái, các chuyến bay đến từ Đông Á cũng hạ cánh ở đây.

 

Khí hậu

 

Khí hậu Trùng Khánh có tính chất cận nhiệt đới, ẩm ướt và có hai mùa gió mùa. Là một trong những vùng nóng nhất Trung Quốc. Nhiệt độ nóng nhất từng được ghi nhận là 430C, vào tháng 8 nhiệt độ trung bình là 350C, những tháng mùa đông thời tiết rất ấm áp. Mùa xuân là thời điểm thích hợp nhất để tham quan Trùng Khánh.

 

Di tích thắng cảnh

 

 

Nghệ thuật điêu khắc trên đá Dazu được UNESCO công nhận là di sản văn hóa thế giới, nó có từ thế kỷ thứ 7. Nghệ thuật Dazu là nghệ thuật điêu khắc và chạm trổ thể hiện bản sắc của Đạo giáo, Nho giáo và niềm tin vào Phật giáo. Thành phố Trùng Khánh có hơn 3000 cây cầu và rất nhiều tòa nhà chọc trời.

Các đường link du học Trung Quốc hữu ích  

 

Các trường đại học Trung Quốc - Top 500 các trường đại học trên thế giới

 

Học bổng du học Trung Quốc - Các websites tìm kiếm học bổng Trung Quốc

 

Du học hè Trung Quốc cùng Nhật Vinh ETS và đối tác

 

Điểm đến du học các nước trên thế giới cùng Nhật Vinh ETS

 

Học bổng du học ETS - Học bổng các nước cùng Nhật Vinh ETS và đối tác!

 

Du học hè ETS 2012  - Du học hè các nước cùng Nhật Vinh ETS và đối tác!

 

 

Du học cùng Nhật Vinh ETS

Tiếp bước thành công!

Vui lòng liên hệ tới du học Nhật Vinh ETS theo địa chỉ dưới đây để có cơ hội được học tập ở các nước trên thế giới:

 

Du học NHẬT VINH ETS

Số 3 ngõ 6 phố Lê Thánh Tông, quận Hoàn Kiếm, Hà Nội

Tel: (04) 3923 3245

Email: duhoc2@nhatvinhets.com

Mobile: 0903 222 942 

Chat Yahoo online: Click here

Liên hệ online: Click here

 

 


  Share Topic     
Tìm kiếm nâng cao